Con người! là quả lắc giữa nụ cười và nước mắt. Nụ cười, đó là chiếc phao cứu hộ trong sóng gió của cuộc đời.
Chưa sang đông nhưng cạn thu rồi Không sương khói vẫn cay sáng mắt Em có kịp thấy con thuyền khuất Chở hết lời chưa nói vì yêu? (Hồng Thanh Quang)
Kỷ niệm rơi trên mùa thu đi vắng Lá âu sầu ngủ muộn dưới niềm riêng…
No comments yet.
No trackbacks yet.
Please note: JavaScript is required to post comments.
Spam protection by WP Captcha-Free
No comments yet.