Mùa đông về em vẫn đứng lặng im

Cuối con phố xưa có hàng bạch dương rụng lá

Nơi anh đã nói yêu em chiều đông qua rất lạ

Chiếc lá vô tình rơi có hình dáng trái tim

Cơn gió cuối cùng đã trút hết mùa đông

Đã mang anh của em đi về phía nào xa ngái …..

mảnh ký ức mùa đông

Tôi không yêu mùa đông nhưng chính mùa đông đã cho tôi cảm nhận đầy đủ hơn về tình cảm yêu thương.



“Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ mùa đông

Khi giá lạnh buông tràn trên phố

Khi mưa rơi buốt từng ngọn gió

Những mặt đường buốt lạnh dưới chân ai…”

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare