Ta sống mà như không sống
Thả mình nằm giữa biển khơi
Cảm giác giữa đời lạc lõng
Ngược dòng mưa chảy về trời.

Lạc lõng

Ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, thả hồn theo cơn gió lạnh lẽo …..bỗng thấy mình lạc lõng.

…Anh đã tìm đến phố nhiều hơn
Không phải tại em, mà bởi anh thấy lòng trống vắng
Phố cũng như anh, mang nỗi buồn dai dẳng
Dù nghiêng mình, im lặng
Vẫn vô tình làm buồn những bước chân qua…

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare