Con người! là quả lắc giữa nụ cười và nước mắt. Nụ cười, đó là chiếc phao cứu hộ trong sóng gió của cuộc đời.
Chỉ còn ngày xưa mãi đong đầy kí ức Chỉ còn cơn mưa rơi bất chợt một chiều…
Em có về đây theo những giọt mưa bay … Xin em hãy nói là giọt mưa nào em nhé Bởi anh sợ tình yêu nhỏ bé Đôi mắt anh không thể mãi đi tìm
“Mưa khuya lạnh ướt bờ vai gầy guộc Gió thu buồn thêm nặng tấm hồn đơn Xót xa ơi xin xua những tủi hờn Cho nỗi nhớ trôi vào miền vô tận..”
No trackbacks yet.
Please note: JavaScript is required to post comments.
Spam protection by WP Captcha-Free
“Mưa khuya lạnh ướt bờ vai gầy guộc
Gió thu buồn thêm nặng tấm hồn đơn
Xót xa ơi xin xua những tủi hờn
Cho nỗi nhớ trôi vào miền vô tận..”