Get the Flash Player to see the slideshow.

Archive for the ‘Thu thương nhớ’ Category

Mùa thu cho em!



Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
Chờ anh, em nghe mùa thu trôi.

Mùa thu cho em

Có phải mưa thu để mềm đi nỗi nhớ
Dạ khúc sầu còn đâu đó không em ?

Gió đầu mùa thu đã mang lại cái xa vắng, thân thương cùng nỗi lòng tê tái. Đó là khoảng nhập nhòa giữa tháng ngày hoài niệm xa vời.

Hãy để tình yêu như mùa thu anh nhé, đến nhẹ nhàng, tự nhiên, như cơn gió mát của buổi sớm mai…

Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may…

mùa thu cho em

Mùa thu ! Mùa của yêu thương, mùa của nuối tiếc, nhớ mong, mùa của những nỗi buồn vời vợi…

Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
Em có mơ mùa mắt ướt hoen mi
Em có mơ mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối

…………………………………

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Chiều


Chiều

Heo may rắc mảnh vàng xuống cỏ
Nắng phai màu trên những mái phố cong
Trái bàng rụng, chiều cô độc vỡ
Ta ngồi, ta hát một lời mong.

Em không đến. Mùa thu thì vẫn thế
Với nức nở buồn với những hạt sương
Cánh chuồn mỏng chở nắng về xa thẳm
Hình như, se lạnh một con đường.

Chiều len lén, trở mình thật khẽ
Góc nhỏ nhà ai vẳng tiếng độc huyền
Mây trắng bay qua trời mòn mỏi
Một mùa thu là mấy hoàng hôn.

(Đàm Huy Đông)

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Dẫu biết qua rồi… yêu dấu của ngày xưa…


Chiếc lá nhẹ rơi chạm vào vùng ký ức. Úa vàng…

Lá rơi chạm vào ký ức

Thu đã về anh có nghe không?

Đến chiếc lá cũng trở mình khao khát

Mặc cơn gió chỉ vô tình ghé lại

Lá buông mình theo tiếng gọi yêu thương…

……

Thu đã về anh có mông lung

Giữa quên – nhớ của những ngày xưa cũ

Kỷ niệm đã qua dẫu cố tình níu giữ

Chẳng được gì ngoài hai chữ “giá như”…

……

Thu đã về anh có bâng khuâng?

Có thấy tiếc một buổi chiều xưa ấy

Tay vụng lắm, một vòng ôm không chặt

Để vô tình yêu dấu cũng vụt bay…

……

The Autumn

Thu đã về ôm nỗi nhớ trong tay

Chân bước mãi trên con đường đầy lá

Mắt mùa thu chiều nay buồn đến lạ

Dẫu biết qua rồi… yêu dấu của ngày xưa…

(Vũ Viễn Thanh)

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Em về lại phố mùa thu


Em về lại phố mùa thu
Vắng anh…
Câu chuyện tình yêu không còn ai nhắc nữa
Câu chuyện tình dang dở
Thành kỷ niệm day dứt trong nhau

Em về lại phố mùa thu
Hanh hao nỗi nhớ
Em đừng tìm kỷ niệm
Kỷ niệm có là gì?
Rồi sẽ chìm trôi…

Em về lại phố mùa thu

Em về lại phố mùa thu
Se lòng heo may lạnh
Em đừng khóc
Yêu thương bây giờ xa lắm
Nên ai sẽ là người lau nước mắt cho em?

Em về lại phố mùa thu
Lặng im thôi…
Em nhé!
Tiếng chuông chiều vọng về cô lẻ…
Thu có vui, có hạnh phúc bao giờ…

Em về lại phố mùa thu

Bản tình ca nào cuốn anh về ngày xưa!
Ngày của mưa… ngày của những lời yêu cũ…
Nửa bản tình ca sao cũng buồn ủ rũ?
Một nửa đâu rồi?
Sao chỉ còn… một nửa cơn mưa…

———————

“Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài

Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó”

(Lưu Quang Vũ)

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Nhớ mùa thu đã xa…


Nếu coi một năm là một bản nhạc, thì phải chăng mùa thu là một nốt nhạc trầm? Nếu coi một năm là một đời người, thì phải chăng mùa thu là một khoảng lặng?

Mùa thu trong xanh, mùa thu mong manh
Ta để lại gì cho nhau ngoài mối tình sâu lắng
Mỗi lúc gặp nhau hai bên cùng lẳng lặng
Để cuối mùa lá rụng, nhớ đầy vơi

Mùa thu đã qua, mùa thu đã xa
Anh có còn nhớ mùa thu nào khác nữa
Riêng mình tôi tháng năm dài lần lữa
Canh cánh trong lòng nỗi nhớ một thu xưa.

(Phạm Ngọc Hiền)

nhớ mùa thu

Ký ức như một cuốn phim quay chầm chậm trong chiều…

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare
Return top