Get the Flash Player to see the slideshow.

Archive for the ‘Tản mạn’ Category

Nhạt nhòa


“Có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên – nhớ
Mưa chiều nay … bao nhiêu bong bóng vỡ
Tím cả góc trời … nỗi nhớ không tên

Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
Bởi khoảng cách vô hình … nhưng rất thực
Sợ chạm tay … vỡ tan … miền ký ức
Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!

(maxta)

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Ngủ yên nhé, Ngày hôm qua…


những cơn gió ngày xưa xô mình xác xao như những vạt lá dạt mùa…

…rồi sẽ có một mùa thu chỉ có những ca từ bình yên ngân nga không gượng gạo.

Ngủ yên nhé ngày hôm qua

Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ
Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường.

Em đếm ngược lòng mình vào một đêm không tuổi
Bỏ mặc chiều gió đã nổi hay chưa
Chẳng nhớ rõ mình buồn biết mấy khi xưa,
Sẽ yêu, nếu tình về gọi em trở lại..??

Ngày mai sẽ là ngày khác ngày hôm nay. Để quá khứ ngủ yên và mở cửa trái tim để đón nhận những trái tim khác. Có thể một lúc nào đó, trái tim sẽ lỗi nhịp vì một trái tim khác…đang ở bên.

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Tìm quên


Những cảm xúc không dễ tả. Có những nỗi nhớ không thể đặt tên.

“Có nỗi nhớ nào em gói trong ngọn gió
Thả trôi trên bầu trời mênh mang”

Tìm quên

Yêu thương là mộng ảo. Mọi thứ rồi cũng nằm lại, ngủ yên.

… cố buông bỏ cảm xúc. Để nó trôi đi theo thời gian.


Có gì đâu, anh là chiếc lá bay
Có gì đâu, anh là bông cỏ may
Có gì đâu, anh chỉ là ngọn gió
Có gì đâu, em biết! Có gì đâu!

Tìm quên

Chỉ những bước chân nhẹ nhàng thôi, để cảm nhận được cái rét lạnh trong gió, cái cô đơn trong chiều mưa, cái trống trải, chới với giữa cuộc đời tấp nập ngược xuôi.

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Khoảng cách nào chia ký ức làm đôi


Khoảng cách nào chia ký ức làm đôi
Để nỗi nhớ thành bồi hồi day dứt
ĐỂ thời gian chẳng bao giờ là thực
Nghe tiếng đời nghiệt ngã thương đau

Ký ức

Yêu thương nào còn vương vấn trong nhau
Tháng mưa ngâu sao đi hoài chẳng thấy
Anh xa xôi mà em buồn đến vậy
Có lẽ nào em vẫn còn nhớ nhung

Con đường ấy ta chẳng còn bước chung
Sao kỷ niệm cứ chập trùng giăng lối
Bóng ai qua, mùa đã về rất vội
Dáng mờ dần, vụn vỡ một đời yêu

Đêm ùa về
Lòng thổn thức thật nhiều
Sương lạnh giá cho người thêm nhung nhớ
Bỗng giật mình ngỡ gió tựa hơi thở
Mắt nhạt nhòa ướt cả gối trong mơ

——————————-

khoảng cách

Theo nỗi nhớ ta tìm về lối cũ
Nhặt yêu thương trên dấu cỏ mượt mà
Bước cô đơn trong bóng chiều quạnh quẽ
Giọt tình sầu len lén vỡ. .bay xa !

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Mong manh nỗi nhớ


Mong manh một nỗi niềm, cảm giác tận sâu trong tâm hồn có điều gì đó thiếu vắng…

Con đường nhỏ giờ cũng hóa thênh thang
Bước khập khiễng em nghiêng về một phía
Nơi không anh, cõi lòng hoang vắng thế
Mong manh chờ-mong manh cả giấc mơ.

Miss you

Hát bài hát một mình, và đi về dưới những cơn mưa

Không cần một người che giùm chiếc ô, bàn chân trần trên con đường lạnh trơn vẫn không trượt ngã

Mỉm cười, tự thắp lửa

Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên…

—————-

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare
Return top