Thu sang, có lá vàng…
- September 5th, 2010
- Write comment
Archive for the ‘Tản mạn’ Category
Còn lại gì cho năm tháng đã qua
Một thời yêu, và một đời tiếc nuối
Một người đi mãi, và một nguời theo đuổi
Quá khứ nào trở lại ở tương lai.
Có nỗi buồn viết từ ngày hôm qua
Gần
Xa lắm …
Như cơn gió mùa đông se sắt
Trong cái nắng ngọt ngào ban trưa !
Không phải quá khứ, chỉ là ngày hôm qua
Khi chiếc lá vàng rụng rơi trước cửa
Khi vầng trăng khép mình còn một nửa
Khi cánh chim bay khuất cuối chân trời.
Không phải tiêc nuối, chỉ là giọt nước mắt rơi
Xót xa cho một thời ta đã mất
Không phải khổ đau, chỉ là một lần ta khóc
Là nước mắt cho ta, là nước mắt cho mình.
Mùa thu nào đưa Em đến bên Anh
Mùa thu nào đưa Anh vào nỗi nhớ?…
Đâu phải chỉ mùa thu
Mới có lá rơi đầy góc phố
Đâu phải chỉ chiều tan
Mới có hoàng hôn buông tím ngõ
Gió đưa mây đi, khoảng trời thấy nhớ
Tóc xanh không về, mắt biếc vẫn chờ mong
Qua hết tháng năm dài xuân hạ thu đông
Qua hết ngày quanh quẩn sớm trưa chiều tối
Con đường dối lòng đưa chân về lạc lối
Thấy sao mùa rũ bỏ lá rơi
Thấy sao mi dài chớp khẽ khàng thôi
Mà rụng xuống cả chiều thu vụn vỡ
Có phải nỗi buồn mang màu vàng úa
Để họa sĩ vẽ nhầm cả một buổi chiều thu?
Mùa thu này anh ngồi đợi mưa ngâu
Gọi tên nhau bên cầu Ô thước
Chỉ mỗi mình thôi nào ai biết được
Câu thơ xưa chợt thắm giữa thu vàng.
Thu sớm nhé ngập ngừng trong nỗi nhớ
Gió phiêu bồng sương lạnh thấm bờ vai
Khung trời nhớ đưa tình về phiêu bạt
Lá thu buồn gầy guộc tiễn chân ai.
Mùa thu đó không dành cho em nữa,
Con đường cứ dài nhưng nắng ở đằng sau
Tình yêu không thể là những phép nhiệm màu
Để hai chiếc bóng cùng đổ về một phía 

Có con đường nào hình tròn không anh nhỉ
Để đi ngược chiều ta vẫn được gặp nhau
Nắng đã xa em, mọi thứ bỗng không màu
Thời gian nay bỗng trở thành vô nghĩa
Chiếc lá chao nghiêng trong gió chiều ngạo nghễ
Cười lối em về ngập bước, phía mưa
Em đã đi chưa trọn vẹn mùa thu
…………………….