Get the Flash Player to see the slideshow.

Archive for the ‘Suy ngẫm’ Category

Mùa thu đi qua…


Chưa sang đông nhưng cạn thu rồi
Không sương khói vẫn cay sáng mắt
Em có kịp thấy con thuyền khuất
Chở hết lời chưa nói vì yêu?
(Hồng Thanh Quang)

Mùa thu đi qua

Kỷ niệm rơi trên mùa thu đi vắng
Lá âu sầu ngủ muộn dưới niềm riêng…

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Khoảng cách nào chia ký ức làm đôi


Khoảng cách nào chia ký ức làm đôi
Để nỗi nhớ thành bồi hồi day dứt
ĐỂ thời gian chẳng bao giờ là thực
Nghe tiếng đời nghiệt ngã thương đau

Ký ức

Yêu thương nào còn vương vấn trong nhau
Tháng mưa ngâu sao đi hoài chẳng thấy
Anh xa xôi mà em buồn đến vậy
Có lẽ nào em vẫn còn nhớ nhung

Con đường ấy ta chẳng còn bước chung
Sao kỷ niệm cứ chập trùng giăng lối
Bóng ai qua, mùa đã về rất vội
Dáng mờ dần, vụn vỡ một đời yêu

Đêm ùa về
Lòng thổn thức thật nhiều
Sương lạnh giá cho người thêm nhung nhớ
Bỗng giật mình ngỡ gió tựa hơi thở
Mắt nhạt nhòa ướt cả gối trong mơ

——————————-

khoảng cách

Theo nỗi nhớ ta tìm về lối cũ
Nhặt yêu thương trên dấu cỏ mượt mà
Bước cô đơn trong bóng chiều quạnh quẽ
Giọt tình sầu len lén vỡ. .bay xa !

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Mong manh nỗi nhớ


Mong manh một nỗi niềm, cảm giác tận sâu trong tâm hồn có điều gì đó thiếu vắng…

Con đường nhỏ giờ cũng hóa thênh thang
Bước khập khiễng em nghiêng về một phía
Nơi không anh, cõi lòng hoang vắng thế
Mong manh chờ-mong manh cả giấc mơ.

Miss you

Hát bài hát một mình, và đi về dưới những cơn mưa

Không cần một người che giùm chiếc ô, bàn chân trần trên con đường lạnh trơn vẫn không trượt ngã

Mỉm cười, tự thắp lửa

Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên…

—————-

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Vụn vỡ…


..dừng lại nhé… dừng ghép những mảnh vụn vỡ yêu thương này lại!

Chênh vênh giữa những lời đã nói… Liệu có thể hồn nhiên như khi chưa bắt đầu?

Rồi tất cả sẽ trôi về dĩ vãng
Những vu vơ theo lá rụng bên đời
Chiều thu muộn chợt nghe lòng dậy sóng
Thoảng mơ hồ ai thả khúc chơi vơi…

(Nha Uyen)

Vụn vỡ

Không muốn làm đau chính mình, không muốn buồn vì những  điều mơ hồ, không chắc chắn nhưng… con tim và yêu thương thì chẳng thể  nào nắm giữ…

Có quá nhiều thứ mong manh, dễ vỡ và yêu thương thì nhẹ tựa cơn gió…

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare

Dấu chân thời gian


Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Cổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng
Kỉ niệm gửi thời gian cất giữ
Trôi qua dần những bong bóng thời gian..!”

Dấu chân thời gian

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare
Return top