Có đôi khi ta muốn được tự do, lang thang như vô định. Bỏ mặc lại tất cả…



Đôi khi thấy trơ trọi giữa cuộc sống ồn ào

Đôi khi thấy lạc lõng giữa dòng đời vội vã
Đôi khi thấy nỗi buồn, cô đơn tràn ngập căn phòng nhỏ bé

Đôi khi….




bất chợt buồn

Bất chợt đến rồi lặng lẽ ra đi.
Vô tình ta đánh rơi thời gian bên cửa.

HotmailGoogle BookmarksYahoo MailYahoo MessengerBlogger PostTwitterFacebookShare