Em mải mê tìm trên trang sách
Một bài thơ ấm cả tâm hồn
Bất chợt gặp nỗi buồn trong mắt hạ
Vệt nắng chiều nhuộm sắc khói hoàng hôn.
Cơn mưa cuối nhắc em về nỗi nhớ
Chớm lạnh mùa trong một sớm ban mai
Giọt nước nào rơi vào tim đắng chát
Hạnh phúc buồn … như tiếng thở dài.
Câu đồng dao hạ hát ru thuở trước
Mãi theo em giữa mưa nắng đời thường
Không thể dối lòng, nên thơ không chải chuốt
Em biết mình mắc nợ những yêu thương.
Vẫn mải mê tìm trên trang sách
Một điều gì rất giản đơn thôi
Mười tám tuổi nghe nỗi buồn đã khác
Vịn tháng năm, em lớn thêm rồi.
From me, from me too
It is changed sincere heart
I say “What should I do? What should I do?”
It is but a extremely faraway, a very faraway love
It is you whom my heart
Definitely can’t give up
I stand here, to find back your laughter
The painful tears from your heart
I am here to catch them all
I make a road that I will definitely not forget, your crystal-clear love
Because we will surely find, our love again
Without you, even without you
Will i be able to live well?
It is always the two of us even in the dream that dream..
Resemblance of you, the times that resembles you
It is the lingering love
That I definitely can’t give up
I stand here, to find back your laughter
The painful tears from your heart
I am here to catch them all
I make a road that I will definitely not forget, your crystal-clear love
Because we will surely find, our love again
The empty love, even with the sadness burning in the chest
I will not be able to push you out from my heart
Because the imperfect me is insignificant
Until the falling tears
Submerge every single memories
For you are my love, I will surely find you
Chẳng bao giờ anh hiểu được đâu
Chiều hạ vàng mưa chợt về ướt tóc
Cơn gió nồng bỗng quay cuồng se sắt
Không khói lam chiều mà nỗi nhớ đầy vơi
Hạ còn nồng nhưng phượng vĩ vẫn rơi.
Ngơ ngác loài ve kêu thương cành lạ.
Âm ỉ cháy xác phượng hồng lả tả
Gió dịu dàng chẳng dám lao xao
Chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao
Cô bé ấy hay khóc hờn giận dỗi
Một ánh mắt một nụ cười rất vội
Giờ tan trường giả bộ làm ngơ
Chẳng bao giờ ai hiểu được tuổi thơ
Nên dấu hỏi mãi hoài là dấu hỏi
Anh chẳng hiểu, chẳng bao giờ hiểu nổi
Dẫu hạ có nồng nàn và tha thiết đến bao nhiêu…